1999 – The Cassette Lyrics
Thân xác người vỡ tan, hoá tro bụi dở dang
Những đứa con ngu dại chỉ mong có thể quay lại ()
Đôi tay chạm khẽ nhau (Yeah, ), con xin người nỗi đau
Da diết câu ru hời mà không thấy câu trả lời ở đâu
Ah, và lời mắng mỏ không cản bước được đám nhỏ
Đưa tay phết những vệt màu lên tường, mảng tường còn rám đỏ
Rồi đến một ngày, tao và mày cũng sẽ lênh đênh đâu đó
Mệt mỏi công việc, chất đống vẽ lên những khuôn mặt cau có
Lại kiếm tìm trong một lúc, ta lại biết tiếc thời gian
Người nắn nót cho mình nét viết còn chờ hết tiếc rồi bàn
Nó giống một áng mây trôi như là chỉ vừa thoáng đây thôi
Vạn vật theo năm tháng thay đổi, ngắm nhìn từng hàng quán xây mới
Tụi mày trôi nổi trong chiến thắng, tao nằm dưới mặt biển lặng
Lũ cá dành nhau vài miếng ăn, lại đụng chuyện, mồm lại liến thoắng
Sòng phẳng sẽ không xuất hiện khi mày học cách im lặng
Tao thấy nghệ thuật mang đến giàu sang chỉ khi hào quang nằm trên sự công bằng
Một phút giây qua đi, lôi bút giấy ra ghi
Ngoài trời đã tối, mưa vừa xối và tiếng cười nói lệ thói, làn khói
Gói trong suy nghĩ về ngày đầu tiên tao tập uốn
Đôi tay luôn cuống cuồng để có thể diễn đạt trọn điều mình muốn kể
Khi đứng ngoài dòng chảy sự kiện
Thân xác người vỡ tan, hoá tro bụi dở dang
Những đứa con ngu dại chỉ mong có thể quay lại
Đôi tay chạm khẽ nhau, con xin người nỗi đau
Da diết câu ru hời mà không thấy câu trả lời ở đâu
(Woah-oh-oh, oh-oh-woah-oh-oh)
(Woah-oh-oh, oh-oh-woah-oh-oh)
Uh, công việc đầu tiên tao làm đó là đi bồi ở quán ăn nhanh
Mà cái thứ sách vở không có là người chùi mép bằng khăn lạnh
Như là cần phong phanh trong một lần ngã để thấy nụ cười nào long lanh
Mà từng khung tranh còn chưa thấm nước, lướt qua vài vệt mong manh
Cuộc đời đã đủ độ đẹp đẽ, đâu đáng để đem đi đánh đổi
Để được soi rọi màn đêm đen lên từng ru bà nhắn gửi
Cơn gió xuyên qua bao tán lá, người ta đem ra bày bán
Tao chỉ ước là mỗi khi nhậu, anh em mình ngồi đầy bàn
Nơi những câu chuyện thừa kể dần khác xa
Khi tụi nó nói gì đó về Sát-na
Có thằng đàn, thằng hát, thằng vác loa
Tao khoe hình xăm mới sắm còn rát da
Khi tao không biết đến bao giờ thì mình sẽ ngưng rap live
Như cố vẽ lên đời che từng lời rát tai
Dấu chấm hết là phần kết và thần chết khoác vai
Trôi bao muộn phiền, cố theo đó là những nỗi niềm xa xăm
Liệu mày còn đang rảnh không Khang, nếu như tao có tiện qua thăm?
Bên hông công trình xây dựng, từng làn mây tựa vào cây
Lúc tao còn ngồi đây và đâu đó chân chạy, tay bưng
Con chỉ muốn được lắc lư theo người lao công, thợ máy
Vài khoảnh khắc đan tay nhau chờ cuối ngày gỡ giày
Về nói với mẹ rằng tình yêu tận sâu bên trong, con không thiếu
Vẫn sẽ cống hiến cho cuộc đời này dù không mong được đồng điệu
Ta là căn gác hơi bừa và là từng giọt nắng sau mưa, hold up
Thân xác người vỡ tan, hoá tro bụi dở dang
Những đứa con ngu dại chỉ mong có thể quay lại
Đôi tay chạm khẽ nhau, con xin người nỗi đau
Da diết câu ru hời mà không thấy câu trả lời ở đâu
Từng vết xước trên da, ngỡ như hoa chờ đợi được nhắc tên
Và ngước mắt lên trời cao, chắp tay nguyện cầu
Oh-oh-oh, oh-oh-oh, oh-oh-oh
(Oh-oh) Thân xác người vỡ tan, hoá tro bụi dở dang
Những đứa con ngu dại chỉ mong có thể quay lại
Đôi tay chạm khẽ nhau, con xin người nỗi đau
Da diết câu ru hời mà không thấy câu trả lời, oh, oh
Và cho tao bay bởi ánh nắng của bầu trời
Ta là cơn gió, là áng mây và là tiếng nắng thuở đầu đời
Cánh cửa hy vọng bên kia dãy núi không mở ra thêm khởi đầu mới
Chỉ có khúc mắc bên trong bế tắc (Oh, oh, oh) tự tay tao khắc
Sâu trong đôi mắt (Yeah-yeh), vẫn đang ấp ủ cả trăm điều
Về mất mát và niềm tin mà truyền hình không công chiếu
Bên trên nhà lầu xây cao không thấy được tán lá thay màu
Tao chỉ mong là sau này già vẫn còn người đợi bên kia đầu dây, hold up
1999, de The Cassette, do álbum Đồng Hồ Cát (compositor Trần Hoài Thân), lançada em July 3, 2026.













